Ngày 10 tháng 5 năm 2026, tại Đà Nẵng, tôi hoàn thành IRONMAN Việt Nam.
Bơi biển 3,8km. Đạp xe 180km. Rồi chạy bộ 42km. Tổng cộng 14 giờ 56 phút 41 giây — vừa đủ để lọt vào nhóm Sub 15 trên Bảng Vàng Người Sắt Việt Nam.

Con số thì gọn, ngày hôm đó thì không
Viết ra thì chỉ một dòng. Nhưng gần mười lăm tiếng đó dài hơn bất kỳ ngày làm việc nào tôi từng trải qua.
Điều lạ là phần khó nhất không nằm ở chân. Chân thì cứ bảo nó đi là nó đi, đến lúc hết thì nó tự biết. Phần khó nằm ở cái đầu — ở những khoảnh khắc mà mọi lý lẽ trong người đều đồng thanh nói rằng dừng lại bây giờ cũng chẳng ai trách gì mình cả. Và đúng là chẳng ai trách thật.
Cuộc đua này không có ai đuổi theo bạn. Không có đối thủ nào cả. Chỉ có bạn và cái ý nghĩ rằng mình có thể dừng bất cứ lúc nào.
Ba thứ nó dạy tôi
Một: kỷ luật là thứ được xây trước khi cần đến nó. Ngày thi đấu không quyết định được gì nhiều. Nó chỉ đọc to lên kết quả của những buổi sáng mà tôi đã dậy trong khi rất muốn ngủ tiếp.
Hai: chia nhỏ ra thì cái gì cũng làm được. Không ai chạy nổi 42km nếu nghĩ về con số 42. Nhưng ai cũng chạy được tới cột mốc tiếp theo. Rồi cột tiếp theo nữa. Tôi làm kinh doanh y hệt vậy — chỉ là hồi trước tôi không gọi tên nó ra được.
Ba: giới hạn của mình thường nằm xa hơn chỗ mình tưởng. Cái đau ở km thứ 30 không giết được ai. Nó chỉ đòi được để ý tới thôi.
Vì sao tôi ghi lại
Không phải để khoe thành tích — con số đó với dân chuyên nghiệp chẳng có gì to tát.
Tôi ghi lại vì sẽ có ngày tôi mệt. Ngày công việc không chạy, ngày một dự án đổ, ngày tôi nghi ngờ chính mình. Ngày đó tôi sẽ mở bài này ra đọc, và tự nhắc rằng: cái người trong tấm ảnh kia cũng từng muốn dừng lại, mà rồi vẫn về được tới đích.
Ghi chú: bài này tôi viết lại sau, dựa trên những gì còn nhớ. Sẽ bổ sung thêm khi có thời gian ngồi kể cho tử tế.
