Trong bóng đá, người tôi thích nhất là Lionel Messi.
Không phải chỉ vì tài năng. Tài năng thì cả thế giới thấy rồi, không cần tôi nói thêm. Tôi thích anh vì con người anh. Ít nói. Không ồn ào. Không thích được chú ý. Hơn hai mươi năm đứng trên đỉnh cao mà gần như không có một vụ tai tiếng nào. Anh để đôi chân nói thay, còn miệng thì gần như im lặng.
Và anh thương gia đình. Điều đó thì mấy hôm nay ai cũng thấy.
Ngày 8 tháng 8
Sáng thứ Bảy 8/8/2026, ông Jorge Messi — ba của Messi — qua đời tại một bệnh viện ở Rosario, Argentina, hưởng thọ 68 tuổi. Ông bệnh mấy tháng trời. Gia đình không công bố bệnh gì, chỉ xin mọi người đừng đồn đoán.
Ông trở nặng đúng vào những ngày trước World Cup 2026. Đó là giải đấu đầu tiên trong đời ông không thể có mặt. Argentina đi tới trận chung kết ngày 19/7 rồi thua Tây Ban Nha 0-1 bằng một bàn thắng ở hiệp phụ.
Ông Jorge không chỉ là ba. Ông là người đại diện của Messi suốt sự nghiệp. Là người tan ca là chở con đi tập, từ hồi thằng bé còn nhỏ xíu ở Rosario. Là người ngồi trên khán đài gần như mọi trận đấu.

Ngày 12 tháng 8
Bốn ngày sau, thứ Tư 12/8, Messi đăng lên trang cá nhân của anh một lá thư gửi ba.
Tôi đọc mà nghẹn. Nên tôi dịch lại nguyên văn ở đây, để giữ. Không phải để bình luận.
Ba ơi, con vẫn không tin nổi là ba đã đi rồi. Con chưa thấm được, hay đúng hơn là con không muốn thấm. Con khó mà hình dung nổi từ nay sẽ không còn gặp ba nữa, không còn nói chuyện với ba nữa. Con biết ba đã chịu đựng nhiều và ra đi là điều tốt nhất cho ba, nhưng ba đi sớm quá. Cha con mình còn nhiều thứ chưa kịp cùng nhau tận hưởng.
Ba cứ nằng nặc bảo con phải đá kỳ World Cup cuối cùng đó. Vậy mà mấy ngày trước khi giải khai mạc lại đúng là lúc ba trở nặng nhất. Đó là lần đầu tiên ba không có mặt ở một giải đấu. Mẹ nói với con là ba sẽ khá lên, sẽ đủ khoẻ để bay sang. Còn con thì nói với ba rằng tụi con sẽ vào tới trận chung kết, để ba kịp bay sang.
Mỗi lần đá xong một trận, con lại chờ tin nhắn của ba, và thấy thiếu nó. Chính lúc đó con hiểu là mọi chuyện đã thật sự tệ rồi. Dù vậy, con vẫn không thôi nghĩ đến chuyện đi càng xa càng tốt, để kéo dài thêm thời gian cho ba, để ba còn kịp xem một trận. Tụi con vào đến chung kết, mà ba thì không có mặt. Con muốn thắng trận đó để mang cúp về cho ba, để khoe với ba một chiếc cúp mới. Con không làm được. Đôi chân con không còn gánh nổi nữa. Lần này con đã cố đi ngược lại thể trạng của mình, nhưng không được. Con chưa lúc nào thấy mình ổn cả.
Lúc con về tới nơi, ba cứ tưởng tụi con thua chung kết ở loạt luân lưu. Cha con mình không kịp nói với nhau chuyện gì về những gì đã xảy ra. Ba không kịp tận hưởng gì cả. Tụi con không vô địch, nhưng ba không biết được là tụi con đã tận hưởng từng trận đấu như thế nào đâu. Một lần nữa ba lại đúng: con phải có mặt và phải đá giải đó.
Con kể ba nghe chuyện này vì đó là điều duy nhất cha con mình chưa kịp nói với nhau. Còn mọi thứ khác thì ba biết hết rồi. Ngày nào cha con mình cũng nói chuyện, và gặp nhau mỗi khi lịch của con cho phép.
Con không biết rồi sẽ ra sao khi không có ba, không biết đi tiếp thế nào. Con chỉ biết đá bóng thôi, mà giờ con cũng nghi ngờ nhiều lắm về chuyện mình còn đá được bao lâu nữa. Ba đã ở bên con từ những ngày đầu tiên, mà chặng cuối thì chỉ còn một chút xíu nữa thôi. Sao ba không ráng thêm chút xíu đó, để cha con mình cùng đi hết đường?
Con biết hạnh phúc của ba là thấy gia đình mình ổn — vợ ba, các con của ba — và trên hết, cái này thì đừng cho mấy đứa kia biết, là được nhìn con đá bóng…
Từ hồi con còn nhỏ xíu đã vậy rồi. Đi làm về là ba chở con đi tập, không sót buổi nào. Nhiều buổi mẹ phải chở con đi vì ba còn đang làm.
Còn các trận đấu thì khỏi phải nói, ba không bỏ sót trận nào. Ba xem con đá mà khổ sở thế nào, rồi sướng thế nào — dù ba chẳng bao giờ khen con nhiều.
Ba vừa là cha, vừa là bạn, vừa là người đại diện của con. Ở mỗi thời điểm, ba luôn đúng là con người mà ba cần phải là, và chưa sai điều gì. Ngoài vài lần trách móc hay cãi vã, thì lúc nào ba cũng đúng. Cuối cùng mọi chuyện đều diễn ra đúng như ba nói.
Con sẽ nhớ ba nhiều lắm. Nhưng ba sẽ luôn hiện diện, nhất là trong cách con nuôi dạy các con của con — vì con dạy tụi nhỏ đúng như cách ba mẹ đã dạy con.
Ba yên nghỉ nhé. Và trên đó ba trông chừng cho tụi con, như hồi ba còn ở đây.
Cảm ơn ba vì tất cả.
Con thương ba, ba ơi.
Nguyên văn tiếng Tây Ban Nha do Leo Messi đăng ngày 12/08/2026. Bản dịch tiếng Việt là của tôi, dịch để đọc chứ không phải bản chính thức. Xem bài gốc.
Mấy chỗ tôi đọc đi đọc lại
“Ba xem con đá mà khổ sở thế nào, rồi sướng thế nào — dù ba chẳng bao giờ khen con nhiều.”
Tôi nghĩ nhiều ông bố cũng vậy thôi. Thương thì thương thiệt, mà khen thì hà tiện.
“Con dạy tụi nhỏ đúng như cách ba mẹ đã dạy con.”
Câu này làm tôi ngồi im một lúc. Cầu thủ giỏi nhất hành tinh, khi nói về thứ ba mình để lại, không nhắc tới một chiếc cúp nào. Anh nhắc tới cách nuôi con.
“Sao ba không ráng thêm chút xíu đó, để cha con mình cùng đi hết đường?”
Câu này thì tôi không biết nói gì.
Tôi không định rút ra bài học gì ở đây. Hôm nay chỉ là một người tôi quý vừa mất ba, và tôi đọc được những gì anh viết. Chép lại vào cuốn nhật ký này, vậy thôi.
Thành thật chia buồn với anh, Leo. Và mong ông Jorge yên nghỉ.
