Hôm nay Chu Chu đi học lại. Lớp 2A15, trường Vinschool, hệ chuẩn.
Trước đó là một kỳ nghỉ hè dài. Cả nhà tôi — tôi, vợ tôi Hoàng Minh Thuỷ, Chu Chu và LeO — về Quảng Ngãi chơi với ông bà ngoại hơn một tháng. Một mùa hè rất vui. Kiểu vui mà lúc đang sống trong đó mình đã biết là sau này nhớ lại sẽ thấy tiếc, vì nó trôi nhanh quá.

Cảm giác đầu tiên
Tôi phải thành thật: hôm nay không phải một ngày vui với vợ chồng tôi.
Lần đầu gặp cô giáo chủ nhiệm mới của con, cảm giác đầu tiên của tôi là không được “ổn” lắm. Cô bảo mẫu của lớp 2A15 cũng vậy.
Năm lớp 1, Chu Chu học lớp 1A15 với cô Hạnh. Cô xinh, hay cười, trẻ trung và dễ thương. Vợ chồng tôi ấn tượng ngay từ buổi đầu. Cô bảo mẫu năm đó cũng nhẹ nhàng, dễ thương — chúng tôi thích, và quan trọng hơn là Chu Chu thích.
Năm nay thì khác.

Tôi không dám nhận xét nhiều về hai cô. Tôi cũng không muốn nghĩ xấu, vì tôi tin những gì mình nghĩ về một người rồi sẽ truyền ra thành thứ năng lượng mà người đó cảm nhận được. Và cũng có thể ấn tượng đầu tiên của vợ chồng tôi chỉ là ấn tượng đầu tiên thôi — chưa chắc đã đúng.
Nhưng tôi lo. Và hơi buồn.
Vì con đến trường không phải chỉ để học chữ. Con đến trường vì niềm vui của con nữa. Nếu con gặp một cô không hợp, cái mất không chỉ là kiến thức — mà là một năm tuổi thơ.
Ý nghĩ đầu tiên của tôi: đổi lớp cho con
Jim Rohn — một trong những người thầy lớn nhất của tôi, dù tôi chưa từng gặp ông — có một câu tôi nhớ mãi:
“Nếu bạn không thích điều gì đó, hãy thay đổi nó. Bạn đâu phải là một cái cây.”
Câu đó bật lên trong đầu tôi ngay lúc bước ra khỏi cửa lớp. Đổi lớp cho con. Mình đâu có bị trói vào chỗ này.
Nhưng nghĩ kỹ hơn, tôi thấy không nên.
Trường học cũng là một xã hội thu nhỏ. Ở đó có những sắp đặt ngẫu nhiên mà không phải lúc nào cũng vừa ý mình. Nếu cứ hễ không vừa ý là đổi, thì tôi đang dạy con điều gì? Rằng gặp chuyện khó thì đi tìm đường tránh?
Có những thứ cần được chấp nhận và vượt qua. Đó mới là bài học thật, và bài học đó đắt hơn nhiều so với một cô giáo dễ thương.
Và cũng chính Jim Rohn dạy tôi vế còn lại — vế mà hồi trẻ tôi hay bỏ qua:
“Bạn không thể thay đổi hoàn cảnh, mùa màng hay chiều gió. Nhưng bạn có thể thay đổi chính mình.”
Tôi không đổi được cô giáo của con. Tôi chỉ đổi được cách tôi nghĩ về cô.
Vợ tôi nói một câu làm tôi tỉnh ra

Gửi con xong, hai vợ chồng ngồi lại với nhau. Thuỷ nói:
“Muốn sang thì bắc cầu kiều, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”
Ông bà mình nói câu đó từ lâu lắm rồi, mà phải đến hôm nay tôi mới thấy nó đúng đến vậy.
Nếu mình nghĩ tốt về cô, mình sẽ cư xử tử tế với cô. Cô cảm nhận được điều đó, cô sẽ nghĩ tốt về gia đình mình — và điều đó cuối cùng sẽ đến với con mình. Năng lượng mình phát ra chính là năng lượng mình nhận lại.
T. Harv Eker gói chuỗi này lại thành một công thức rất gọn: suy nghĩ dẫn tới cảm xúc, cảm xúc dẫn tới hành động, hành động dẫn tới kết quả.
Nghĩa là nếu tôi bắt đầu bằng một suy nghĩ xấu về cô, thì cái kết quả xấu mà tôi đang sợ sẽ tự tìm đường đến. Không phải vì tâm linh gì cả. Mà vì chính tôi sẽ là người tạo ra nó.
Robin Sharma ví tâm trí như một khu vườn: gieo hạt nào thì mọc lên cây đó. Sáng nay tôi suýt gieo một hạt giống không tốt vào khu vườn của mình. Cũng may là kịp nhận ra.
Đổi câu hỏi
Tony Robbins có một điều tôi áp dụng rất nhiều trong công việc, mà hôm nay mới nhớ ra là nó cũng dùng được ở đây: chất lượng cuộc sống của bạn phụ thuộc vào chất lượng những câu hỏi bạn đặt ra.
Cả sáng nay tôi hỏi sai câu. Tôi hỏi: “Cô này có ổn không?” — một câu hỏi mà tôi không nắm được câu trả lời, và hỏi xong thì chỉ thấy lo thêm.
Câu hỏi đúng phải là: “Vợ chồng mình làm gì để Chu Chu có một năm lớp 2 thật vui?”
Câu này thì tôi trả lời được. Và trả lời xong là bắt tay vào làm được luôn.
Điều ba mong cho con
Ba mong con có một năm lớp 2 thật vui. Nhiều trải nghiệm đẹp, nhiều ký ức đẹp. Con nhận thức tốt hơn một chút, và lớn lên ở bên trong một chút.
Còn chuyện cô giáo, để ba mẹ lo. Nếu có gì chưa ổn, ba mẹ sẽ đi cùng cô để tìm cách, chứ không đứng về phía nào để chống lại ai cả.
Con nhớ nhé: ba mẹ luôn ở bên con. Ba mẹ yêu con, dạy con, bảo vệ con, và dành cho con những điều tốt đẹp nhất mà ba mẹ có. Dù ở trường có chuyện gì, thì về nhà vẫn luôn có một chỗ ấm dành cho con, và luôn có hai người con tin tưởng được.
Vững bước con nhé, Chu Chu.
