Hôm nay tôi mở cuốn nhật ký này.
Tôi đã viết khá nhiều trong đời. Bài giảng, kịch bản video, nội dung marketing, email gửi học viên, tài liệu khoá học. Chữ nghĩa với tôi là công cụ làm việc — viết để người khác hiểu, để người khác hành động, để bán được một thứ gì đó. Bên khoabui.vn tôi vẫn đang làm việc đó mỗi tuần.
Nhưng gần như chưa bao giờ tôi viết cho chính mình.
Chuyện làm tôi nghĩ tới việc này
Có một buổi tối tôi ngồi lục lại điện thoại tìm một tấm ảnh cũ. Lục mãi không thấy, nhưng lại thấy hàng nghìn tấm khác — những chuyến đi, những buổi họp, những bữa cơm, những người tôi từng ngồi cạnh. Tôi nhận ra có nhiều tấm mà tôi không còn nhớ nổi hôm đó đã xảy ra chuyện gì. Ảnh thì còn, còn ngày hôm đó thì mất rồi.
Việc thì tôi không quên. Việc tôi ghi vào lịch, vào task, vào đủ thứ hệ thống tự động mà chính tôi dựng lên. Thứ tôi quên là những cái khác: cảm giác của một buổi sáng đẹp trời, một câu nói của người bạn làm tôi nghĩ suốt cả tuần, lý do vì sao ngày đó mình lại quyết định như vậy chứ không phải cách kia.
Tôi đã sống nhiều năm khá đầy đặn, mà giữ lại được thì ít.
Chỗ này sẽ có gì
Tôi định viết ở đây những thứ rất bình thường:
- Một ngày đã đi qua — làm gì, gặp ai, nghĩ gì.
- Những kỷ niệm cũ, trước khi chúng mờ hẳn.
- Những ước mơ — kể cả những cái nghe hơi viển vông, mà nói ra rồi biết đâu lại làm được.
- Những việc tôi đã làm được, để sau này mệt quá thì mở ra đọc lại.
- Và cả những ngày buồn nữa. Không phải ngày nào cũng vui, và tôi cũng không muốn giả vờ như vậy.
Một điều tôi tự hứa
Tôi sẽ không biên tập lại cuộc đời mình cho nó đẹp.
Trên mạng ai cũng có một phiên bản chỉn chu của bản thân — tôi cũng có. Nhưng chỗ này thì thôi. Nếu một ngày tôi thất bại, tôi sẽ viết là tôi thất bại. Nếu một ngày tôi sợ, tôi sẽ viết là tôi sợ. Cuốn nhật ký mà phải diễn thì giữ làm gì.
Không biết mình sẽ viết được bao lâu. Có thể vài tháng rồi bỏ, như nhiều thứ khác tôi từng bắt đầu. Nhưng hôm nay thì tôi đang viết, và như vậy là đủ cho hôm nay rồi.
Nếu bạn tình cờ đọc được tới đây — cảm ơn bạn. Ghé lại chơi.
