Tôi làm marketing hơn mười năm. Đủ lâu để tưởng rằng mình đã biết cách mọi thứ vận hành.
Rồi ba năm gần đây dạy tôi rằng không phải vậy.
2023 — tự động hoá
Tôi bắt đầu nghiên cứu chuyện đưa tự động hoá vào marketing. Không phải vì thấy nó hay ho, mà vì đội của tôi ở KISS English đang chết đuối trong những việc lặp đi lặp lại. Mỗi ngày đều có người phải ngồi làm những thứ mà máy hoàn toàn làm được.
Tôi mất khá lâu để dựng được hệ thống đầu tiên chạy trơn tru. Nhưng khi nó chạy rồi thì có một cảm giác rất lạ: công việc vẫn xong, mà không ai phải ngồi đó cả.
Sau đó tôi mang những gì mình làm được đi chia sẻ cho cộng đồng doanh nhân Sài Gòn. Hội trường hôm ấy đông hơn tôi tưởng nhiều. Đó là lần đầu tôi thấy rõ: thứ mình vật lộn giải quyết cho riêng mình, hoá ra rất nhiều người cũng đang vật lộn y hệt.

2025 — viết phần mềm mà không biết code
Rồi làn sóng “vibe code” ập tới, và tôi lại thành người mới lần nữa.
Tôi không phải dân lập trình. Nhưng năm đó tôi tự làm được những ứng dụng web thật sự chạy được — cho KISS English, và cho cả những đối tác ở các lĩnh vực chẳng liên quan gì tới nhau: một cửa hàng điện thoại, một bác sĩ phụ sản, một nhà hàng.
Thứ làm tôi nhớ nhất không phải là code. Mà là gương mặt của người chủ doanh nghiệp khi họ nhận ra không cần trả tiền thuê phần mềm ngoài nữa.
2026 — AI Agent
Và bây giờ là AI Agent. Lại một lần nữa tôi ngồi vào ghế học trò.
Lần này khác ở chỗ: tôi đã quen với cảm giác không biết gì rồi. Ba năm liên tiếp bị đặt về vạch xuất phát khiến tôi bớt sợ vạch xuất phát.
Điều tôi rút ra
Tôi từng nghĩ sự nghiệp là một cái thang — leo lên rồi thì ở trên đó. Bây giờ tôi nghĩ nó giống một chuỗi những vòng tròn: giỏi lên, rồi thế giới đổi, rồi lại về mới, rồi lại giỏi lên.
Ai chịu được vòng lặp đó thì đi tiếp được. Ai không chịu được thì dừng lại ở cái vòng mình đang đứng.
Tôi không biết cái vòng tiếp theo sẽ là gì. Nhưng tôi khá chắc là sẽ có.
